支持模糊查询,支持通配符和拼音查询,帮助。
拼音 jiàng xiān
注音 ㄐㄧㄤˋ ㄒㄧㄢ
◎隋代美女名。吴姓,炀帝宫妃。炀帝每倚帘视绛仙,移时不去,顾内谒者云:“古人言秀色若可餐,如绛仙真可疗饥矣。”见唐颜师古《隋遗录上》。
绛 [ jiàng ] 1. 赤色,火红。 [更多解释]
仙 [ xiān ] 1. 神话中称有特殊能力、可以长生不死的人。 如 仙人。仙女。仙子。仙界。仙境(①仙人居住的地方; ②形容景物美好的地方)。仙风道骨。仙山琼阁(喻虚无缥缈的美妙幻景)。 2. 具有高超才能的人。 如 诗仙。酒仙。 3. 婉称死。 如 仙去。仙逝。 [更多解释]
huáng hè xiān rén
xiān qì
xiān rén dòng
èr xiān chuán dào
fèng xiān
shén xiān shǒu
xiān chá
fèng xiān huā
shí hú xiān
jiàng qiú
dòng xiān
jiǔ xiān
tóng xiān
shuǐ xiān cāo
tuó xiān
bū xiān
jiàng hóu
jīn tóng xiān rén
liù xiān zhuō
xiān zăo
jiàng lăo
xiān fó
shàn xiān
jiàng là
绛仙,拼音是:jiàng xiān。意思是:隋代美女名。吴姓,炀帝宫妃。炀帝每倚帘视绛仙,移时不去,顾内谒者云:“古人言秀色若可餐,如绛仙真可疗饥矣。”见唐颜师古《隋遗录上》。