支持模糊查询,支持通配符和拼音查询,帮助。
拼音 yīng gǔn
注音 ㄧㄥ ㄍㄨㄣˇ
◎谓英明的朝廷大臣。衮,古三公之代称。
” 唐 司空图 《寿星述》:“今上喆御临,元勋振服,英衮赞翘勤之旨,幽人荷旌贲之恩。”
英 [ yīng ] 1. 花。 如 落英缤纷。 2. 才能出众,才能出众的人。 如 英俊。群英荟萃。英才。英雄。英烈。 3. 精华,事物最精粹的部分。 如 精英。英华。含英咀华。 4. 用羽毛做的矛饰。 如 二矛重(chǒng )英。 5. 同“瑛”,似玉的美石。 6. 指“英国”。 如 英文。 7. 姓。 [更多解释]
衮 [ gǔn ] 1. 古代君王等的礼服。 如 衮服。衮衣。衮冕。华衮(色彩绚丽的官服)。 [更多解释]
yīng yǐng
gǔn gǔn
dié xiāng yīng
gǔ dài yīng xióng de shí xiàng
yīng liè zhuàn
qún yīng huì
yīng yīng yù lì
jīng yīng
yīng xióng běn sè
căo măng yīng xióng
gǔn fǔ
yīng ruǐ
jǔ jué yīng huá
zǐ yún yīng
yīng fàn
sì yīng
yīng yuàn
féng dé yīng
ěr yīng
yīng biāo
zhōng yīng guān yú xiāng găng wèn tí de lián hé shēng míng
yīng shǔ wéi ěr jīng qún dăo
gǔn xiù
cháo yīng
英衮,拼音是:yīng gǔn。意思是:谓英明的朝廷大臣。衮,古三公之代称。