支持模糊查询,支持通配符和拼音查询,帮助。
拼音 fǔ kuài
注音 ㄈㄨˇ ㄎㄨㄞˋ
◎府、县衙门中缉捕盗贼的差役。
蛮 [ mán ] 1. 粗野,凶恶,不通情理。 如 野蛮。蛮横(hèng )。蛮不讲理。 2. 愣,强悍。 如 一味蛮干。 3. 中国古代称南方各族。 如 蛮荒。 4. 方言,相当于“很”。 如 蛮好。 [更多解释]
峤 [ jiào ] 1. 山道。 峤 [ qiáo ] 1. 山尖而高。 如 峤岳。 [更多解释]
róng mán
mán xìng zǐ
mán lì
shī mán
biān qiáo
chù mán
fán mán
xià mán shū
xī mán
mán fāng
yào mán
mán chuán
mán guǒ
mán pān wǔ jīng
mán jiāng
bā mán
mán xìng
băi mán
mán chá
mán guō
wǔ shuǐ mán
jīng mán
mán qiú
lǐng qiáo
蛮峤,拼音是:fǔ kuài。意思是:府、县衙门中缉捕盗贼的差役。