支持模糊查询,支持通配符和拼音查询,帮助。
拼音 jīng fān
注音 ㄐㄧㄥ ㄈㄢ
1.亦作“旌幡”。
2.泛指旗帜。
旌旛,是汉语词汇,读音是jīng fān ,出自《谷梁传 · 庄公二十五年》。
旌 [ jīng ] 1. 古代用羽毛装饰的旗子。又指普通的旗子。 如 旌旗。旌铭(旧时丧礼,柩前书死者姓名的旗幡)。 2. 表扬。 如 旌表。 [更多解释]
旛 [ fān ] 1. 同“幡”。 [更多解释]
jīng shàn
jīng mìng
fān shèng
fēng jīng
fú jīng
jīng jiăn
jīng jiăng
xīn rú xuán jīng
liú jīng
dān jīng
lí jīng
yún jīng
jīng jiă
ní jīng
băo fān
shuāng jīng
sàng fān
jīng dào
gōng jīng
jīng jǐ
jié jīng
hòu jīng
biăo jīng
jīng qǐ
旌旛,拼音是:jīng fān。意思是:①.亦作“旌幡”。②.泛指旗帜。