支持模糊查询,支持通配符和拼音查询,帮助。
拼音 chōng găo
注音 ㄔㄨㄥ ㄍㄠˇ
◎同“舂槀”。
舂槀,周代时期舂人﹐槀人的合称。
舂 [ chōng ] 1. 把东西放在石臼或乳钵里捣掉皮壳或捣碎。 如 舂米。舂药。 [更多解释]
槁 [ gǎo ] 1. 枯干。 如 槁木。枯槁。槁悴。槁木死灰(喻心情冷漠,对一切事情无动于衷)。 2. 同“藁”,草。 [更多解释]
shì băi lǐ zhě sù chōng liáng
yǐ gē chōng shǔ
găo fǔ
shǐ găo
găo cuì
chōng huáng mí
chōng bò
chǔ chōng
găo luò
găo sù
găo wù
guăn găo
huī xīn găo xíng
chōng cóng
găo xiàng
chōng róng
chōng qiú
kū găo
chōng zhuàng
xī chōng
shòu găo
găo diāo
găo guì
duì chōng
舂槁,拼音是:chōng gǎo。意思是:同“舂槀”。